Thư gửi mẹ mùa Vu lan

Gởi Mẹ!

Vậy là đã hai năm trôi qua kể từ ngày Mẹ đi vào miền đất lạnh. Hai năm qua, cuộc sống của con đã thay đổi rất nhiều. Có những lúc con vẫn nghĩ đó là giấc mơ giữa một rừng thử thách cuộc sống. Con tự hào về Mẹ, tự hào là đứa con của Mẹ. Dẫu đã từng nhiều lần con muốn thoát khỏi số phận của một gia đình nghèo nhưng bây giờ con đã hiểu, những cú sốc, nổi vất vả cùng tình thương của Mẹ đã giúp con dứng vững trên con đường đời.

Mẹ biết không? Con rất nhớ tuổi thơ – những buổi cùng mẹ trên đồng lượm những bông lúa còn sót lại sau mùa thu hoạch. Rồi cơn mưa bất chợt ập đến, hai mẹ con cùng chui vào chiếc áo mưa đã sờn qua bao lần sử dụng. Rồi những khi con đạt học sinh giỏi. Chỉ một nồi xôi hay bát chè mẹ nấu cũng đủ để con reo hò vui sướng bởi những thứ ấy quá xa xỉ đối với nhà mình – một gia đình nghèo đông con mà hầu như chỉ biết chạy cơm ngày hai bữa.

Hoàn cảnh đó đã hun đúc ý chí để con có thể vững bước chèo lái con thuyền đời khi mẹ không còn nữa. Con chỉ buồn khi giọt nước mắt hạnh phúc của mẹ không còn hiện hữu đầy tự hào về sự thành công của con.

Hỡi ôi! Trong lúc sanh tử,  có người mẹ nào mà không đau đớn tột cùng khi phải ra đi mà không được chứng kiến những đứa con thành công trong gia đình và sự nghiệp. Nỗi đau ấy dường như bất tận. Dù chúng con có thành đạt hay là những kẻ lang thang nơi phố phường thì niềm hạnh phúc hay sự dìu dắt chu toàn của mẹ đã vĩnh viễn không còn.

Nhưng mẹ ơi! Mẹ hãy an tâm! Chúng con sẽ thật yêu thương giúp đõ nhau qua những tháng ngày hạnh phúc. Để mỗi khi gặp mẹ trong mơ, mẹ sẽ nhìn chúng con đầy vui sướng và tự hào. Mùa vu lan sắp về,  lần thứ hai con cài lên ngực mình đóa hoa hồng trắng. Con cầu ước cho mẹ trên thiên đường luôn hạnh phức và không còn bận tâm chuyện thế gian này nữa!

Bài viết này của bạn thachphuoc viết trên ddtoan30.brinkster.net, mình thấy nó đồng tâm trạng nên post lên đây.

http://ddtoan30.brinkster.net/forum_posts.asp?TID=46

Một buổi sáng trời mưa

Hôm nay sao buồn ngủ quá vậy nè, bây giờ đã gần 3 giờ sáng rồi mà sao vẫn còn cảm thấy buồn ngủ. ‘Hiếu  à, thức dậy đi chợ con ơi!” Đó là tiếng kều của mẹ, mẹ gọi thức dậy để chèo xuồng đi chợ bán “đồ tươi”.

Hôm nay, thời tiết không tốt như mọi khi. Thức dậy xong, bước ra ngoài nhìn lên bầu trời, đúng vậy thiệt, trời không có một miếng sao. Chỉ toàn màu đen và đen cộng thêm đó cái gió hiu hiu làm cho mình chỉ muốn chuôi đầu vào mùng mà ngủ tiếp. Nhưng sao đây? Phải chèo xuông đi chợ thôi kẻo trễ.

Thế rồi cũng xong, chuẩn bị tất thì tôi và mẹ cũng xuống xuồng và một mạch chèo đi chợ. Nhà tôi cách chợ xã độ chừng 7 km. Nếu đi xuồng máy thì không phải là khoảng cách xa. Nhưng chúng tôi đi xuồng chèo, đã từ rất lâu, chúng tôi vẫn đi xuồng chèo, chèo xa xa lắm… Tiếp tục đọc