Mệnh đừ

Vừa làm xong phiếu liên lạc cho hs. Đúng ra là nó đã có sẵn, mình chỉ việc nhận ra về nhà phê vào là xong. Nhưng lại tự làm khổ mình, vì lấy nó về xử lý lại rất lâu… mỏi đơ cả cổ…
Nhưng an ủi lại, sau khi đem qua anh Q in xong, cầm tờ phiếu liên lạc trên tay mà vừa lòng… cảm thấy công mình bỏ ra xứng đáng

Advertisements

Học sinh Ta và Tây – vai trò của giáo dục và truyền thông

Một bài viết quá hay trên tạp chí Tiasang.com.vn; Không biết đến bao giờ thầy cô giáo ở Việt Nam mới suy nghĩ giống tác giả bài viết !

Không biết đã có nhà nghiên cứu nào so sánh chi tiết cử chỉ hành động, cách sống của các tú tài Việt Nam và Pháp chưa? Nhưng bằng kinh nghiệm thường, ai cũng thấy phần lớn các cô cậu tú Việt Nam “ngoan ngoãn” và cả “thụ động” hơn phần lớn các bạn đồng trang lứa người Pháp.
Có lẽ đây là một hiện tượng tập thể, một hiện tượng xã hội diễn tả hai thói quen, hai tập tính, hai nền văn hóa Âu – Á khác nhau chứ không phải là chuyện cá nhân. Chúng ta có thể phân tích vấn đề từ nhiều cách nhìn, nhưng ở đây tôi xin nói về hai khía cạnh đó là giáo dục và truyền thông.
Tiếp tục đọc

Bố ai nhanh hơn?

Ba cậu bé ở trong sân trường đang khoe khoang với nhau về ông bố của chúng.

Cậu bé thứ nhất nói:

– Bố tớ chạy nhanh nhất. Ông bắn một mũi tên và chạy về đích trước nó.

Cậu thứ hai:

– Bố tớ là thợ săn, ông bắn nhầm một phát súng vào bạn săn, sau đó còn kịp chạy đến kéo ông kia tránh viên đạn.

Cậu bé thứ ba nghe xong, bĩu môi nói:

– Bố tớ là một nhân viên nhà nước. Ông hết giờ làm việc lúc 5h chiều và về đến nhà lúc 4h15′.

Sưu tầm

Một vài suy nghĩ về công tác bồi dưỡng học sinh giỏi

Bản thân tôi cũng có suy nghĩ rất nhiều về vấn đề này, nhưng khả năng diễn đạt ngôn ngữ chưa thật sự tốt lắm, nên còn manh múng, rời rạc…

Hôm nay lên mạng, tình cờ đọc được bài này của thầy Huỳnh Tấn Châu ở Phú Yên, thấy rất đồng tâm trạng, nên post lên đây, để có thể đọc đi đọc lại nó…

MỘT VÀI SUY NGHĨ VỀ CÔNG TÁC DẠY VÀ BỒI DƯỠNG HỌC SINH GIỎI…

1.      Người thầy phải tạo được niềm tin cho học sinh.

Điều này rất quan trọng, bởi vì nếu học sinh có niềm tin ở người thầy của mình thì mới tự nguyện, cố gắng đem hết sức mình để học tập, phấn đấu. Thường thì học sinh đòi hỏi và đặt hy vọng nhiều ở người thầy của mình như là: người có thể chỉ bảo cho các em vượt qua những khó khăn trong học tập, trong cuộc sống sự nghiệp. Chính niềm tin ở người thầy giúp cho các em có đủ nghị lực vượt qua mọi trở ngại. Muốn vậy người thầy cần phải chứng tỏ năng lực thực sự của mình trong mọi mặt, nhất là về chuyên môn. Không thể là sự khoe khoang, tâng bốc mình mà phải bằng một quá trình học hỏi, tìm tòi, sáng tạo, say mê, hy sinh bền bỉ, bằng uy tín của mình trước học sinh, phụ huynh và đồng nghiệp.

Việc tạo niềm tin cho học sinh còn ở chỗ mình phải thể hiện được là người thầy thực sự của các em. Thường thì sau các buổi thi học sinh giỏi tôi thường yêu cầu tất cả các học sinh trình bày lại lời giải của mình, tôi chỉ ra cho các em những chỗ nhầm lẫn và giải quyết những thắc mắc cho học sinh. Những bài toán học sinh không làm được tôi quyết tâm giải trong thời gian ngắn nhất để trả lời trước học sinh. Thực tế thì có những bài toán mình phải mất ăn, mất ngủ và tốn rất nhiều thời gian. Song tôi cũng ít khi chịu khuất phục. Hình như mình cứ lặng lẽ âm thầm làm cái công việc mà mình đã tự nguyện vì nó, chẳng kêu ca phàn nàn gì. Cứ như thế tôi đã để lại những ấn tượng tốt trong học sinh, phụ huynh, đồng nghiệp, để lại niềm tin cho nhiều thế hệ học sinh. Tiếp tục đọc

Cuộc chiến robot !

Chiều nay, đi dạy em học sinh, lúc rỗi lấy máy ảnh ra chụp mấy con robot.


Tiếp tục đọc

Đạo đức….

Những ngày gần đây thường hay nghĩ về chuyện cũ… nghĩ đủ thứ…

Bất chợt, mình nhớ lại một giờ học tư tưởng HCM của thầy B giảng dạy (thầy B là người mình rất ngưỡng mộ và khâm phục, vì cái tài, cái am hiểu chuyên môn sâu sắc của thầy).

Thầy nói rất nhiều về đạo đức của người cách mạng, của Đảng viên… theo tư tưởng của Bác.
Trong đó có đoạn, đại khái thế này:

…người làm cách mạng phải có đạo đức cách mạng, phải lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ…
…một Đảng và mỗi con người trong Đảng, ngày hôm qua là vĩ đại, có sức hấp dẫn lớn, không nhất định hôm nay và ngày mai vẫn được mọi người yêu mến và ca ngợi, nếu lòng dạ không trong sáng nữa, nếu sa vào chủ nghĩa cá nhân…

Rất thấm thía. Ngày hôm qua là vĩ đại, được nhân dân ca ngợi, thì ngày hôm nay và tương lai, nhân dân sẽ không còn yêu mến và ca ngợi nữa nếu không giữ được lòng dạ trong sáng…

Rồi mình chợt liên tưởng đến nghề dạy học của mình. Với vai trò là một người thầy giáo, nhìn xung quanh, thấy có vẻ mọi người kính trọng, học trò cũng kính trọng…

Tuy nhiên, hiện tại và tương lai không có lý do vì bắt mọi người xung quanh, bắt học trò, kính trọng ông thầy, khi mà người thầy không còn giữ được tấm lòng son, khi mà bị sa vào chủ nghĩa cá nhân, lợi ích cá nhân…

Khi buồn lại cảm thấy nhạc sến nó hay ơi là hay…

Những bài hát nhạc đỏ, nghe làm cho mình hưng phấn, tự tin vào chính nghĩa… thúc dục mình lao động, cống hiến…

Nhưng những lúc buồn, thì nghe nó không hay gì cả, nhưng đôi lại mấy bài nhạc sến thì nghe hay và thấm thía quá…

Mấy ngày nay nghe Trường Vũ, Tuấn Vũ, Chế Linh, Quang Lê hát.. hay ơi là hay… hay như chưa bao giờ hay bằng…