EduTV-Kênh truyền hình mơ ước của tôi

Như chúng ta đã biết, ngày nay đối với mọi người chiếc Tivi trở nên rất bình thường, và có thể nó là một người bạn rất tốt cho bạn tìm hiểu thế giới bên ngoài và thư giản sau một ngày lao động mệt mõi.
Vậy thì ngoài việc giải trí ra chúng ta có thể làm nhiều hơn nữa với chiếc Tivi của chúng ta không. Theo Tôi thì có thể, đó là chúng ta có thể dùng TV để học…để giáo dục người khác… Ngày nay, khi mà nhu cầu giải trí của mọi người tăng lên, đòi hỏi cũng nhiều hơn, họ không cam lòng chỉ xem với những chương trình đơn giản, nhàm chán như trước kia nữa. Theo Tôi nghĩ, vì thế mà ngày càng có nhiều kênh truyền hình mới ra đời để đáp ứng cho nhu cầu đó. Nào là kênh phim truyện, kênh thể thao, kênh chuyên quản cáo…Thế thì chúng ta có thể tạo ra một kênh truyền hình dành riêng cho giáo dục được không? Vì giáo dục cũng phải muôn màu hơn và hấp dẫn hơn ngày xưa chứ. Thì mới có thể thu hút được những con người năng động. Chẳng hạn đặt tên cho nó là EduTV. Với kênh này ngoài việc giải trí thông thường chúng ta có thể làm nó thành một kênh truyền tải tin tức, kinh nghiệm giáo dục của các nước trong khu vực cũng như của ViệtNam. Thay vì hằng ngày chiếu những thứ phim hầu như chỉ để giải trí. Thì nay chúng ta sẽ lồng vào đó những bộ phim có tính giáo dục và nhân văn sâu sắc hơn. Kênh truyền hình này có thể thu hút được nhiều lứa tuổi tham gia, từ những người trẻ, học sinh, sinh viên và thậm trí đến cả những người đã cao tuổi. Nhu cầu nắm bắt thông tin là cần thiết cho mọi người. Nhưng không phải ai cũng có thể nắm bắt được những thông tin mà mình cần, mà mình quan tâm. Vì chỉ một bộ phận những người sống ở thành phố, đô thị mới có thể tiếp cận với báo chí, Internet và nhiều thứ nữa, mà những học sinh nghèo, những người trẻ ở những miền quê xa xôi hẻo lánh nào đó chắc rất cần và cũng thiếu. Ngày nay hầu như sóng truyền hình quốc gia đã phủ sóng khắp nơi trên lãnh thỗ Việt
Nam. Nếu có thể tạo ra kênh EduTV này như VTV3… chẳng hạn, nhưng chỉ dành riêng cho giáo dục. Lúc đó chúng ta có thể truyền những thông tin, những tri thức mang ý nghĩa học tập cho học sinh, cho những ai quan tâm. Tôi còn nhớ, những năm học cấp 3. Tôi thường thức rất khuya. Những lúc ngồi học buồn, Tôi bật chiếc Tivi lên. Lúc đó thật là hấp dẫn, và bị cuốn hút với những trường trình khoa học của đài truyền hình Vĩnh Long. Và theo Tôi nhận định trong khắp đồng bằng sông cửu long. Hình như chỉ có đài truyền hình Vĩnh Long là có nhiều chương trình hay và hấp dẫn nhất. Tuy nhiên số lượng của nó có hạn và còn khá ít. Thông qua chương trình này Tôi có dịp tìm hiểu, và nhìn thấy tận mắt những mô hình 3D của các phân tử ADN, hay những mô phỏng của một quá trình lấy và sản xuất năng lượng cho con người…chuyển động của các hành tinh trong thái dương hệ…Có thể nhìn thấy những cảnh rất hoang dã, trên sườn đồi châu phi, hay rừng Amazone…. Và nhiều loài thú, quý hiếm mà không xem trên đó thì cả đời Tôi có lẽ cũng sẽ không bao giờ bắt gặp chúng. Những bộ phim dự đoán về tương lai của con người rất khoa học, hay lịch sử của loài khủng long bằng mô hình 3D, coi như thật. Tôi có thể đảm bảo rằng cho dù bạn có đọc sách hàng giờ, hàng ngày hay thậm chí hàng năm đi nữa. Nó cũng không thể gây cho bạn một dấu ấn sâu sắc bằng mấy mươi phút xem những đoạn phim khoa học này….. Tiếp tục đọc

Advertisements

Triết lý “Cà chua”

 
Tôi thích cái “triết lý Cà chua” của nhân vật nữ chính trong phim “Tình cờ” của Hàn Quốc: “Tomato viết ngược lại vẫn là Tomato. Có đảo ngược thế nào thì cà chua cũng vẫn là cà chua”. Cà chua xanh thì bên trong cũng xanh, ngoài đỏ thì bên trong cũng đỏ. Không giống như quả dưa hấu, ngoài xanh mà trong lại đỏ…

Con người ta không phải lúc nào cũng sống được như quả cà chua, sống thật đúng với cái “Tôi” bên trong của mình. Có khi muốn sống như thế nhưng lại không thể được. Và cái câu “đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” lại được áp dụng triệt để như một lời biện minh hữu ích. Người ta bảo đấy là sự kết hợp Cà Chua với Dưa Hấu để cho ra thế hệ F1 hoàn hảo, biết biến hoá linh hoạt trong từng hoàn cảnh…

 Nhưng, như một onliner đã nói: “Nếu như trong cuộc đời, cái gì cũng là chính nó, người tốt kẻ xấu đều có thể phân định ngay từ lần gặp đầu tiên, cuộc sống còn thú vị nữa hay không? Cũng như trong cuộc sống, những “người xấu” thật ra cũng không đáng ghét lắm. Sự có mặt của họ tạo nên sự phong phú cho cuộc đời và ở một chừng mực nào đó, họ tạo nên thế đối lập khiến cho những người tốt được nhận diện và ngợi khen.

Có một người bạn “Cà Chua” – cũng tốt – nhưng đối diện với một cây Dưa Hấu vẫn thú vị hơn nhiều. Không phải giả dối, mà là biết giấu mình đi một chút, sẽ khiến người đối diện cảm thấy được khám phá và phát hiện ra những thú vị ẩn chứa bên trong cái vẻ ngoài lạnh lùng ấy.  

Có người nói rằng sống trong đời là tìm cách chiếm lĩnh một lập trường sống, một lập trường nhân cách giữa cuộc đời. Ngoại trừ một số ít người có cái can đảm không quan tâm đến xung quanh, thì đa số những người còn lại đều có đôi lúc hoang mang về cách sống của mình”. 

Tôi không phải là một người “can đảm không quan tâm đến xung quanh”. Tôi đôi khi cũng vẫn hoài nghi về lối sống của mình. Nhưng tôi thích phân biệt rõ ràng “tốt” – “xấu”, kể cả ngay từ lần gặp đầu tiên. Tôi vẫn thích trắng đen rõ ràng hơn là mờ mờ ảo ảo. Và hơn hết, tôi vẫn thích có một người bạn “Cà Chua” hơn là một người bạn “Dưa Hấu”. Không phải ai cũng biết giới hạn của việc “giấu mình đi một chút” cho người khác khám phá. Người ta hay tham lam, hay đi quá đà mà chẳng nhận ra được đâu là điểm dừng.
Thích thì bảo là thích. Không thích thì bảo là không thích.  

Yêu thì bảo là yêu mà không yêu thì nói không yêu. Đừng có miệng nói yêu mà trong bụng thì ghét, sau lưng lại nói xấu hết lời. “Dù ai cách núi ngăn sông ta cũng không nói ghét là yêu. Dù ai ngăn sông cấm chợ ta cũng không nói yêu là ghét”.  

Xấu thì hãy sống đúng như xấu, đừng cố tỏ ra mình tốt đẹp. Mà tốt đẹp rồi thì hãy giữ và làm cho mình tốt đẹp hơn. 

Nghèo thì không thể sống cuộc sống của giàu, mà giàu cũng chẳng thể cố vờ như mình nghèo khó.  

Sống đúng với bản thân mình, đấy mới là ý nghĩa sâu xa của triết lý Cà Chua!
Tôi đã từng được giáo huấn thế này: “Em không thể giữ mãi một lối sống, một nếp suy nghĩ được. Em làm ở công ty A, tất cả mọi người đều cùng đi ăn cơm trưa với nhau. Nhưng khi em chuyển sang công ty B, mọi người chỉ thích gọi cơm hộp về văn phòng ăn thì em cũng không thể bắt tất cả bỏ thói quen ấy để đi ra ngoài ăn cùng nhau. Hoặc em cũng sẽ phải làm như họ hoặc em sẽ phải ra ngoài ăn một mình. Vậy thì khi đó, em có còn là em với thói quen cũ không? Em có còn là Cà Chua nữa không?” 

Tôi đã cười rất nhiều mỗi khi nhớ lại câu nói đó. Người nói rất thật lòng, đưa ra ví dụ rất cụ thể nhưng lại nhầm lẫn giữa việc thay đổi thói quen cho phù hợp với hoàn cảnh sống và việc sống đúng với con người mình. Tôi có thể chuyển sang ăn cơm hộp nhưng đó chỉ đơn thuần là chuyển thói quen chứ không có nghĩa là tôi sẽ biến thành một người xấu, cũng không có nghĩa là tính cách, phẩm chất của tôi thay đổi theo. Tôi vẫn cứ là tôi, đơn giản vậy thôi…!!!

Còn bạn, bạn sẽ sống như thế nào?  Như Cà Chua hay Dưa Hấu…?

Theo Dantri Online