Có phải tất cả những người đứng trên bụt giảng đều là thầy ta…

Vào trang mạng Tiasang.com.vn, đọc một bài báo nêu lên quan điểm của một người vừa bước qua tuổi sinh viên, nghĩ về thời sinh viên của mình.

Đọc rồi, ngồi suy nghĩ, nếu mình được đọc bài này trước khi bước vào cánh cổng trường đại học thì hay biết mấy.

Ước rằng, ngày nay sẽ có nhiều học sinh, sinh viên được đọc bài viết này, để họ có thể thay đổi quan điểm sống ở trường học của họ…

NỘI DUNG BÀI BÁO:

Sinh viên – bạn là ai?

Để viết bài này, tôi suy nghĩ như một sinh viên, chứ không phải như một giáo viên – cái vai trò mà giờ đây tôi không còn đảm nhiệm nữa.
Tôi tự hỏi, nếu tôi là một sinh viên, trong môi trường giáo dục như thế này, tôi phải làm gì ? Cũng may là tôi vừa mới kết thúc đời sinh viên cách đây chưa lâu. Nói là sinh viên thì không hẳn đúng, nghiên cứu sinh dù sao cũng có những điểm khác biệt với sinh viên. Nhưng tôi đã sống một cuộc sống sinh viên trong giai đoạn làm nghiên cứu sinh của mình. Và làm sinh viên ở một môi trường khác, nên có thêm những kinh nghiệm khác, để từ đó mà tiếp tục suy nghĩ về vấn đề này.
Dưới đây là một vài ý nghĩ tản mạn, không lý luận, không hệ thống và chưa phải đã đi tận cùng mọi phương diện.

Sự khác nhau của hai câu nói

Bửa nay, vào báo VietnamNet, đọc được bài báo ở chuyên mục Giáo dục, bắt gặp hai câu nói, đơn giản nhưng làm mình phải thay đổi cách nhìn:

Nguyên tổng bí thư nói:

“Ai cũng được học”

Gs Hồ Ngọc Đại nói:

“Ai cũng học được”

Đọc thoáng thấy nó na ná nhau, nhưng suy nghĩ lại thấy đó là hai tư tưởng cách nhau một trời, một vực…

Nghĩ rằng, không ai mà không chạnh lòng mình khi đọc bài báo này, nếu người đó đang làm gv

NỘI DUNG BÀI BÁO:

‘Anh Mạnh ạ, giáo dục rất đơn giản’

GS Hồ Ngọc Đại nói với nguyên Tổng bí thư Nông Đức Mạnh: “Anh Mạnh ạ, giáo dục rất đơn giản. Chỉ có mấy chữ, anh với tôi chia nhau. Có 4 chữ: Anh là “Ai cũng được học”. Còn tôi là “Ai cũng học được”.

GS Hồ Ngọc Đại phát biểu tại hội thảo

GS Hồ Ngọc Đại nhắc lại chuyện này tại hội thảo “Khoa học sư phạm trong chiến lược phát triển giáo viên- Yếu tố căn bản đổi mới giáo dục Việt Nam” diễn ra ngày 28/12. Đọc tiếp »

Do đâu các người khổng lồ công nghệ Nhật Bản đang dần suy yếu? Phần I

Vào forum tinhte.vn đọc một bài viết khá hay về các công ty Nhật Bản, xin được post lại đây

Do vấn đề về thời gian thu thập tin tức về tablet và các vụ kiện cho 2 phần còn lại của bài lần trước và cũng nhằm giảm bớt tình trạng tranh cãi hoàn toàn vô bổ của các fan, tôi xin viết song song với một đề tài mới để các bạn thư giãn chờ đợi phần kế tiếp nói về tablet (bạn nào không thích thì hoàn toàn có quyền không đọc). Lần này xin nói đến nội dung “DO ĐÂU CÁC NGƯỜI KHỔNG LỒ CÔNG NGHIỆP NHẬT BẢN ĐANG DẦN SUY YẾU“, được chia ra 4 kỳ. Xin khuyến cáo các fan của các hãng điện tử Hàn Quốc đọc cũng đừng nên khiêu khích tranh cãi, cám ơn!

Phần I – Các giai đoạn hình thành một số tên tuổi lớn và các đóng góp cho ngành công nghiệp điện tử của nhân loại.

Nhật Bản là đất nước nằm hoàn toàn tách rời khỏi lục địa gồm các hòn đảo, nổi tiếng với việc hàng năm phải đối mặt với hàng chục đến hàng trăm trận động đất lớn nhỏ, tài nguyên thiên nhiên hoàn toàn rất ít, dân số lại khá đông (đứng thứ 10 trên thế giới) trong 1 đất nước chỉ có núi và 4 mặt giáp biển (diện tích đứng trên Việt Nam 4 bậc, thứ 62 trên thế giới). Có lẽ do hoàn cảnh khắc nghiệt này đã hình thành nên tính cách chăm chỉ, cần mẫn cùng việc rất chịu khó học hỏi cái hay của người khác nếu họ không muốn được ăn no mặc sướng tại đất nước nghèo tài nguyên này. Bên cạnh đó “cứng đầu, hẹp hòi” cũng là đặc trưng rất rõ nét của người Nhật. Nhưng nhờ những đức tính này mà người Nhật đã làm 1 điều ít người phương Tây nào nghĩ tới: họ không làm thì thôi, nhưng những gì vô tay họ thì họ sẽ biến chúng tốt hơn hẳn những thứ có sẵn đó.

Và thế giới đồ công nghệ điện tử tiêu dùng, xe hơi, đường sắt là những dẫn chứng không thể chối cãi. Từ tivi, tủ lạnh, âm thanh, máy ảnh, máy giặt, điện thoại, xe 2 bánh, 4 bánh, xe điện… được khắp nơi trên thế giới công nhận công nghệ được Nhật áp dụng vào sản xuất đều thuộc hàng tiên tiến và tốt nhất. Hiện tại có lẽ bạn chưa biết, trên thế giới có 2 nước mà điều kiện nhập khẩu khắc nghiệt nhất chính là Nhật và Thụy Sĩ. Nếu 1 nước A vượt qua được tiêu chuẩn nhập khẩu của 2 nước này thì có thể dễ dàng bán hàng vô bất kỳ thị trường nào, kể cả Mỹ, nhưng ngược lại, đồ được châu Âu hay Mỹ chấp thuận cho nhập khẩu chưa chắc được Nhật hay Thụy Sĩ gật đầu. Nói đến điều này để bạn có thể hình dung người Nhật “khó tính” ra sao đối với chất lượng 1 sản phẩm. Nhưng do đâu chỉ trong vòng gần 10 năm trở lại đây, nhiều hãng sản xuất của họ bỗng nhiên trì trệ, tuột dốc về thị phần cùng việc thua lỗ qua từng năm, bị các đồng nghiệp bên nước láng giềng đuổi kịp và vượt qua thị phần trên thế giới một số ngành nghề? Đọc tiếp »

Câu chuyện cưới vợ…

Lên internet, tình cờ đọc được câu chuyện nói về cuộc trò chuyện của hai cha con xung quanh vấn đề tìm vợ cho con.
Câu chuyện có tên là:

Trường kinh doanh Ấn Độ

Rajpat (người cha) nói: Con trai, ta muốn con cưới vợ theo ý ta.

Người con đáp: Con sẽ tự chọn người con muốn lấy làm vợ

Rajpat: nhưng nếu cô gái ta chọn là con gái của Bill Gates?

Người con: Ồ, vậy thì con đồng ý

Sau đó Rajpat tiếp cận Bill Gates và nói:

Tôi biết một người xứng đáng làm chồng của con gái ông.

Bill Gates: nhưng mà nó còn quá nhỏ

Rajpat: Nhưng chàng trai trẻ này là một phó chủ tịch của World Bank.

Bill Gates: Ồ, vậy thì tôi đồng ý

Cuối cùng, Rajpat đến gặp chủ tịch World Bank và nói:

Tôi biết một người trẻ tuổi có thể đảm nhiệm chức vụ phó chủ tịch

Ông chủ tịch nói: Nhưng tôi thậm chí đang có nhiều phó chủ tịch hơn cả số lượng mà tôi cần!

Rafpat: nhưng chàng trai này là con rể của Bill Gates.

Ông chủ tịch: Ồ, vậy thì tôi đồng ý

Thêm một bài về giáo dục [đọc báo]

Đang là gv, sao mỗi lần đọc báo của những người tâm tư cho nền GD nước nhà viết, mình thấy buồn.

Nhưng sẽ rất khác biệt, như tiên tiến với tụt hậu, như văn minh với lạc hậu- giữa một nền giáo dục “học để làm“, và một nền giáo dục “học để thi“, chỉ để …làm quan.

Khác biệt bởi ở tư duy và tính mục đích. Mặc dù chúng ta luôn nhắc đến bốn trụ cột giáo dục của UNESCO: Học để biết, học để làm, học để chung sống, học để phát triển, như một tư tưởng để hội nhập giáo dục hiện đại.

Nhưng đã hơn 65 năm đất nước độc lập, tự do, mà giáo dục Việt Nam chưa bao giờ thoát nổi cái “vòng kim cô” là một nền giáo dục ứng thí.

Toàn bộ nội dung bài báo:

Già cỗi và… trẻ trung!

Trở về đất Việt. Trên chuyến bay VN 145, bay thẳng từ sân bay Gatwick về Nội Bài. Bên dưới cánh máy bay, London vẫn nắng vàng rực rỡ. Cung điện Westminster đâu đó bên bờ sông Thames có trầm tư suy nghĩ? Bỗng thấy sự già cỗi hay trẻ trung không nằm ở khái niệm lịch sử, hay thời gian sinh tồn của một quốc gia, mà nằm ở… tư duy con người.

“Thỏi nam châm” mang tên nước Anh.

Như một linh tính mách bảo, tôi bừng tỉnh, ngó ra cửa sổ máy bay- trong chuyến bay từ Ireland trở về nước Anh. Và quả thật, không tin nổi ở mắt mình: Dưới cánh máy bay, là Cung điện Westminster (tòa nhà Quốc hội) nằm bên bờ  sông Thames, nổi bật là Tháp chuông đồng hồ Big Ben kiều diễm, tinh tế vô cùng, như một biểu tượng của xứ sở sương mù. Đọc tiếp »

Giáo dục kì lạ [đọc báo]

Đọc bài báo này rồi, thấy GD của mình bất ổn quá !

Từ thập niên 80 họ loại bỏ hết các “hủ tục” khiến học sinh phải chịu sức ép về học tập, như mọi hình thức sát hạch thi cử, biện pháp cho điểm, xếp hạng học sinh giỏi kém. Ở bậc phổ thông không có kiểm tra kiến thức, do đó không có cạnh tranh giữa các học sinh (ở ta gọi là “thi đua”).

Các nhà giáo dục Phần Lan cho rằng cạnh tranh sẽ có hại cho tâm hồn lũ trẻ khi chúng chưa trưởng thành. Chỉ khi đến độ tuổi 18-19, học sinh mới phải dự kỳ thi đầu tiên trong đời mình: Thi vào đại học. Dường như giáo viên chỉ có nhiệm vụ biến trường lớp trở thành thiên đường của trẻ em, sao cho chúng hào hứng học tập, say mê hiểu biết, quan tâm tập thể và xã hội.

Toàn bộ nội dung bài báo:

Siêu cường giáo dục!

Muốn giải quyết các rắc rối lâu dài mà chủ nghĩa tư bản đem lại cho phương Tây, chẳng có lối thoát nào khác là làm tốt việc giáo dục quốc dân! Đây không phải là giải pháp duy nhất, song là giải pháp đầu tiên.

Chúng ta thường nghe nói về siêu cường kinh tế, siêu cường quân sự, nhưng siêu cường giáo dục thì dường như chưa thấy ai nhắc tới. Có lẽ chẳng mấy người biết siêu cường đang thu hút ánh mắt ngưỡng mộ của cả thế giới ấy, chỉ là một quốc gia có số dân ít hơn thành phố Hà Nội. Đọc tiếp »

Liêm sỉ và từ chức [đọc báo]

Văn hóa nói chung và văn hóa từ chức nói riêng là không phải tự nhiên mà có, hơn nữa đó lại là thứ văn hóa đặc biệt quý giá.

Một trong những phẩm chất để một người được cộng đồng và xã hội tôn trọng đó là nhân cách. Một người bình thường đã vậy. Làm quan càng phải vậy. Quan không có nhân cách thì không thể thuyết phục được nhân tâm. Một trong những điểm quan trọng của nhân cách là làm người phải biết liêm sỉ. Đọc tiếp »

Góp ý cho Viện Toán Cao cấp [báo Tiasang.com.vn]

Đọc một bài báo trên Tiasang nói về một nhà toán học góp ý cho viện toán của Việt nam

GS. Neal Koblitz hướng dẫn các học sinh
Trường thực hành Shortwood, Jamaica, giải toán.
Có bốn lý do căn bản để Việt Nam cần hỗ trợ nghiên cứu toán học cả lý thuyết lẫn ứng dụng.

1. Toán học đóng vai trò quan trọng trong phát triển kinh tế. Toàn bộ lĩnh vực toán học đều liên quan chặt chẽ với nhau, vì vậy thật khó dự đoán nhánh nào sẽ tạo ra lợi ích kinh tế quan trọng nhất trong tương lai. Ví dụ, tôi được đào tạo theo một ngành rất trừu tượng của toán ở Đại học Princeton, và giảng viên phụ trách luận án của tôi chưa từng làm những vấn đề ứng dụng. Tuy vậy, 10 năm sau khi nhận bằng tiến sĩ, tôi bắt đầu áp dụng kiến thức vào lĩnh vực an ninh máy tính và dữ liệu. Suốt một phần tư thế kỷ qua, toàn bộ công việc của tôi là trong những lĩnh vực ứng dụng.

Tương tự, nhà toán học nổi tiếng Hoàng Tụy nhận bằng tiến sĩ toán thuần túy ở Moscow, hợp tác với những nhà toán học Liên Xô chưa bao giờ làm ứng dụng. Nhưng sau này, ông có đóng góp tiên phong về lĩnh vực tối ưu hóa, tìm kiếm những phương thức hiệu quả nhất để tổ chức các nhiệm vụ hậu cần trong sản xuất, vận tải và liên lạc.

2. Toán học đóng vai trò trung tâm trong văn hóa nhân loại. Toán – như âm nhạc, nghệ thuật, văn học – là ngôn ngữ của tư duy và văn hóa con người. Khi một thanh niên từ Việt Nam giành huy chương Olympic toán học – ví dụ như khi Ngô Bảo Châu được huy chương vàng hai năm liền ở tuổi 16 và 17 – người Việt rất tự hào. Đúng thôi, vì nó có nghĩa là đất nước có danh tiếng cao về toán, và nó chứng tỏ thế hệ trẻ sẵn sàng đóng góp chủ chốt cho kiến thức toán học của thế giới.

Ngược lại, một đất nước không có đóng góp độc đáo cho toán cũng giống như một nước không có nền âm nhạc, nghệ thuật hay văn học của riêng mình.

3. Việt Nam vốn đã có truyền thống mạnh để tiếp tục phát triển. Ở Việt Nam, toán đã có từ thời xa xưa. Hơn 500 năm trước, cái tên Lương Thế Vinh đã được vinh danh trong Văn Miếu. Hơn 60 năm trước, trong cuộc chiến đánh Pháp, Việt Minh ấn hành một sách giáo khoa hình học của Hoàng Tụy để dùng trong vùng giải phóng. Tôi chưa thấy có nơi nào mà nhà xuất bản du kích trong rừng lại in một sách về toán! Và dĩ nhiên, ví dụ gần đây nhất về truyền thống toán học của Việt Nam là giải Fields dành cho Ngô Bảo Châu năm 2010. Đọc tiếp »

Một bất ngờ từ học sinh cũ.

Trưa hôm nay, đi ra Rạch Giá có công việc, tôi và thằng em ghé vào cái quán quen thuộc uống cafe, cái quán này bán cafe Trung Nguyên, loại cafe mà mình rất thích.

Khi uống xong, bảo tính tiền thì nhân viên nói đã có người tính rồi.
Mình hết sức bất ngờ, bởi vì cách đây gần một năm, mình và thằng em cũng uống ở quán này, cũng có một người bí danh tính tiền dùm rồi. Nhưng lúc đó hỏi thì nhân viên nói người đó đã đi rồi. Rồi mình và đứa em cũng thôi nghĩ, bởi vì nghĩ chắc là do người quen nào đó uống nước chung quán…

Nhưng lần này thì mình nghĩ không thể có sự trùng hợp ngẫu nhiên đến kỳ lạ như vậy, mình đoán chắc là người đó ở trong quán này. Thế là vào đòi nhân viên cho gặp bằng được người mà đã tính tiền nước dùm.

Khi gặp cô gái 2 lần trả tiền nước dùm mà không cho biết tên. Mình hết sức ngỡ ngàn, vì thấy cô bé lạ hoắt, ăn mặc khá hiện đại, nhìn cũng rất xinh. Thật sự là mình hết sức bất ngờ, vì nghĩ chắc cô ta nhìn nhằm mình với ai.

Tự dưng cô ấy kêu mình bằng thầy, làm mình chưng hửng, vì mình đâu có học trò ngoài Rạch Giá đâu.
Hỏi vài câu, cô gái nói là học trò thầy chủ nhiệm năm lớp 10. Thực tình là lúc đó mình không thể nhớ nổi em học sinh nào của lớp mình chủ nhiệm lại có dáng vẻ như thế.

Và rồi ra về, suy nghĩ hoài…. đến một lúc nhớ đến cái tên P, mà không tên đầy đủ là T.K.P học lớp 10A2. Cái lớp mà mình làm chủ nhiệm khi mới về trường.
Em học sinh này học khá, nhưng không biết gì lý do gì, về ăn tết xong năm đó, em nghỉ học luôn. Bạn bè nói em lên thành phố làm.
Liên hệ với gia đình, ở nhà cũng nói nó nghỉ rồi, nó theo chị nó đi làm trên thành phố… vậy là em nghỉ học từ đó.

Hôm nay, khi gặp lại, mình không nhớ là phải, vì em hs thay đổi quá nhiều, bi giờ đã là cô gái trưởng thành, ăn mặc thời theo trang phong cách giới trẻ hiện nay, hoàn toàn khác xa cái dáng vẻ học sinh mà mình nhớ ngày xưa…
….
Đúng là trái đất này tròn….

Megaupload nay còn đâu !

Thật không ngờ, một trang chia sẽ file lớn như Megaupload lại có kết cuộc bi thảm như vậy.

Không chỉ bị đóng cửa, mà nhà sáng lập trang Megaupload đã bị bắt và có nguy cơ ngồi tù.

Hicc… luật bản quyền của bọn Tây thật đáng sợ. Sắp tới đây sẽ khiếp hơn nữa nếu như SOPA được quốc hội Mỹ thông qua.

Thật khó tưởng tượng một ngày Internet không có Megaupload, Rapidshare, Mediafire….

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.